Trang chủ
Quê hương đất nước
Dòng họ
Gia đình
Bè bạn
Văn học nghệ thuật
Góc thư giãn
Liên hệ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Đằn sau những thành công 4/6/18
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

CT Tất niên họ Phạm Tp.HCM 20/01/19
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Lại một cây cầu từ thiện được khánh thành
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

AsianCup 2019 - 3/2/2019
 

Số lượt truy cập
AmazingCounters.com

 
CHÙM THƠ THỨ 22
 

CHÙM THƠ THỨ 22

Mùa xuân năm 1997, trong một chuyến đi công tác lên Cao Bằng, tôi đã được nghe về một câu chuyện cổ tích về một tình yêu rất hay rất nhân văn. Tôi đã thể hiện bằng bài thơ có tên là “Truyền thuyết về một tình yêu” cũng là gửi gắm tâm trạng của mình với lớp trẻ thời nay

64. TRUYỀN THUYẾT VỀ MỘT TÌNH YÊU

Đường lên Cao Bằng như vào cổ tích

Núi núi, đồi đồi sương trắng giăng giăng

Chưa hết đèo Giàng đã sang đèo Gió

Chuyện thực bây giờ, truyền thuyết ngày xưa.

Trên đỉnh đèo có một dòng suối nhỏ

Nước trong veo chảy mãi không ngừng

Nước mắt người con gái đợi chồng

Suốt năm táng chảy thành dòng suối.

Tôi lặng lẽ vốc cho mình ngụm nước

Uống từ từ dòng lệ người xưa

Lòng nghĩ suy những chuyện bây giờ

Sự thuỷ chung đâu còn như trước.

Cao Bằng, 28/03/1997

Năm 1997 tôi được một bạn đồng nghiệp biếu cho một cây hoa sứ rất đẹp, nó có dáng vóc như một cô gái đang quì nâng một vành hoa mầu đỏ. Mỗi khi chiều đến tôi lại lên sân thượng ngắm cây hoa sứ đặc biệt ấy. Dần dà nảy sinh tình cảm và tôi đã làm bài thơ với đầu đề ban đầu là “Tâm sự với cây hoa sứ” nhưng khi đưa vào thơ tuyển đã đổi tên thành”Vầng trăng suông” để dãi bày tâm sự của tôi!

65. VẦNG TRĂNG SUÔNG

Hỡi cô gái

Nàng từ đâu tới

Quì giữa sân nhà tôi

Hai tay nâng vầng mặt trời

Đỏ rực.

Những bông hoa

Hình quả chuông

Từng chùm, từng chùm chi chít

Hừng hực không gian

Nồng nàn.

Mỗi buổi xuân về

Nàng nâng vòng nguyệt quế

Xanh ngắt một màu xanh non tơ

Rạng rỡ.

Còn mùa đông

Gió Đông-Bắc não nề

Hai bàn tay nàng

Chỉ còn những ngón tay trơ trụi

Xoè ra kéo bầu trời xuống thấp

Màu tro.

Mùa hạ đến

Chim tu hú hót líu lo

Những chùm vải lại thắp đèn

Gọi gió.

Hai cánh tay nàng

Lại nâng vành hoa màu đỏ

Như vầng mặt trời toả nắng

Chói chang.

Thu sang lá úa vàng

Nàng buồn như lòng tôi vậy

Vầng trăng suông

Tôi và nàng cùng thức dậy

Chẳng nói với nhau điều gì

Nàng đừng bỏ tôi đi ...

Hà Nội, 11/05/1997

Có thể nói năm 1997, về đời tư của tôi có những khủng hoảng thực sự, những đêm dài cô đơn, không ngủ được thao thức lật bên nào cũng là một khoảng trống không. Cố đi tìm một nửa của mình mà chưa tìm được. Nhìn ra cửa số thấy sao Mai, tôi đã tâm sự với sao Mai như một người bạn!

66. SAO MAI VÀ TÔI

Gần sáng lại tỉnh giấc

Nhìn qua cửa sổ thấy sao Mai

Sao cũng như tôi

Một mình thắp đèn trong đêm tối

Một mình giữa không gian vời vợi

Lấp loá ánh bình minh

Sao biến đi lúc nào không biết.

Cứ nhớ Sao da diết

Một mình sống giữa trần gian

Ban ngày với bao nỗi lo toan

Ban đêm mọi người đi ngủ

Thức dậy một mình và làm thơ

Chính sự cô đơn lúc bấy giờ

TÔI mới là TÔI thực sự.

Đêm nào cũng nhìn qua cửa sổ

Tìm ánh đèn của Sao

Thấy Sao cảm thấy bớt cô đơn

Vắng Sao thấy lòng càng trống trải

Tuy chẳng nói với nhau điều gì

TÔI và SAO đã thành đôi tri kỷ

Giữa mênh mông Đất - Trời.

Hà Nội, 27/06/1997

  Số lượt xem: 261
   
Các tin tức khác
   CHÙM THƠ THỨ 21
   CHÙM THƠ THỨ 20
   CHÙM THƠ THỨ 19
   CHÙM THƠ THỨ 18
   CHÙM THƠ THỨ 17

 
© Copyright 2008 by Kehe -Trang web gia dinh.
All rights reserved. Designed by Vietnam Datacommunication Company - VDC2.