Trang chủ
Quê hương đất nước
Dòng họ
Gia đình
Bè bạn
Văn học nghệ thuật
Góc thư giãn
Liên hệ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Đằn sau những thành công 4/6/18
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

CT Tất niên họ Phạm Tp.HCM 20/01/19
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Lại một cây cầu từ thiện được khánh thành
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

AsianCup 2019 - 3/2/2019
 

Số lượt truy cập
AmazingCounters.com

 
CHÙM THƠ THỨ 18
 

CHÙM THƠ THỨ 18

Năm 1984, trong một chuyến công tác lên Hà Giang, tôi đã gặp một cô gái Vị Xuyên trong bữa cơm chiều thân mật với anh em Bưu điện địa Phuong. Một cô gái đã để lại cho tôi những cảm xúc hết sức đặc biệt đến tối đó về Nhà nghỉ của Bưu điện tôi đã làm bài thơ này. Mà câu tâm đắc nhất cuối bài:

Cầm chén rượu chính tay em rót

Chưa uống vào đã thấy say !

Tôi vẫn nhớ mãi đến tận bay giờ sau 35 năm!


 

52. CÔ GÁI VỊ XUYÊN

 

Giữa chốn núi rừng

Có một bông hồng rất xinh

Em từ miền quê nào tới

Mà mắt em lung linh?

Mà da em trắng hồng

Đôi môi như quả chín ?

 

Giọng nói em ngọt lịm

Như mía lùi quê ta

Để đến lúc đi xa

Phải nhớ về biên giới.

 

Lần đầu tiên gặp em

Cô gái Vị  Xuyên rất đẹp

Em làm gì ở đây ?

Tiếng miền xuôi vừa êm vừa ngọt.

 

Cầm chén rượu chính tay em rót

Chưa uống vào đã thấy say !

 

                       Vị Xuyên, 10/1984

 

Cũng cuối năm 1984, tôi có dịp về lại Cao bằng công tác  sau 20 năm tôi đã tùng đến đâu xây dựng tuyến dây trần Cao Bằng-Trùng Khánh (TQ), Những kỉ niệm Thầy trò Trường Bưu điện gặp nhau thật cảm động biết nhường nào! Đến nỗi cuối bài thơ tôi đã phải thốt lên „

Kỷ niệm xưa đã thành ngọn lửa

Sưởi ấm cuộc đời qua những tháng năm.

 

 

 

 

53. TRỞ LẠI CAO BẰNG

 

Hai mươi năm anh trở lại đây

Vẫn cánh rừng xưa, vẫn giải sông này

Phố cũ ngày xưa tìm chẳng thấy

Còn em lưu lạc chốn nào đây ?

 

Con đường nào mà anh cùng em

Đã sánh vai khi thành phố lên đèn

Còn chỗ nào anh em mình tâm sự

Cùng bình thơ dưới ánh sao đêm ?

 

Những câu thơ dẫu tháng, dẫu ngày

Cứ thi nhau lui về quá khứ

Vẫn đọng mãi trong lòng 

Như một chất men say:

 

“ Núi sao cao thế núi ơi !

Che mặt trời che cả người thương”

“ Em van anh thôi đừng yêu em nữa

Bởi chưng hai đứa mình cách trở

Những bảy con khe, những tám quả đồi

Những chín cánh rừng, những mười con suối

Em sợ anh tìm em lạc lối

Tình đôi ta đành gác lại thôi ...”

 

“ Hỡi em yêu anh đã quyết rồi

Dù đôi ta cách bẩy đèo, tám suối

Cách chín cánh rừng, cách mười ngọn núi

Anh cứ đi dù chồn chân, mỏi gối

Anh quyết tìm em như chim lẻ tìm đôi

Hỡi núi ơi ! Dù có chơi vơi

Chỉ che được mặt trời, không che được bóng em”

 

Ôi, những vần thơ chẳng thể nào quên

Dù đã hai mươi năm, hay còn lâu hơn nữa

Kỷ niệm xưa đã thành ngọn lửa

Sưởi ấm cuộc đời qua những tháng năm.

 

                                           Cao Bằng, 10/1984

 

Đến năm 1988, tôi vào công tác Sài Gòn, một buổi chiều cuối tuần, tôi đã cùng cô bạn cũ đi chơi, ngồi bên sông khu Du lịc Quan Thánh thơ mộng, hai anh em ngồi ngắm dòng sông. Nước song đùng dục  lững trôi. Nhìn lên trời thì  thấy rồ những đám mây trắng lang thang vô định. Tôi bèn tự hỏi về quan hệ giữa hai đứa chúng tôi thì sao? Đó chính là xuất sứ bài thơ tình “Thế còn”

 

54.THẾ CÒN

 

Nhìn dòng sông lững lờ trôi

Và những đám mây lơ lửng trên trời

Trong lòng anh tự hỏi

 

Hỡi dòng sông trôi về đâu thế nhỉ ?

Hỡi những đám mây trời có định hướng hay không ?

 

Dòng sông ắt sẽ trôi về biển

Mhững đám mây trời sẽ theo gió lang thang

 

Thế còn anh và em ?!

 

           Tp Hồ Chí minh, 04/1988

 

 

  Số lượt xem: 189
   
Các tin tức khác
   CHÙM THƠ THỨ 22
   CHÙM THƠ THỨ 21
   CHÙM THƠ THỨ 20
   CHÙM THƠ THỨ 19
   CHÙM THƠ THỨ 17

 
© Copyright 2008 by Kehe -Trang web gia dinh.
All rights reserved. Designed by Vietnam Datacommunication Company - VDC2.