Trang chủ
Quê hương đất nước
Dòng họ
Gia đình
Bè bạn
Văn học nghệ thuật
Góc thư giãn
Liên hệ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Đằn sau những thành công 4/6/18
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

CT Tất niên họ Phạm Tp.HCM 20/01/19
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Lại một cây cầu từ thiện được khánh thành
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

AsianCup 2019 - 3/2/2019
 

Số lượt truy cập
AmazingCounters.com

 
CHÙM THƠ THỨ 12
 

CÙM THƠ THỨ 12

Trong một chuyến công du lên Đà Lạt, tôi có ý định gặp anh Bưu tá người dân tộc Cil Mup Ha Kriêng, Anh được phong là anh hung Lao động thời kì đôeit mới cùng với anh Đăng Văn Thân, nguyên Tổng cục trưởng Tổng cục Bưu điện. Rất tiệc mấy hôm đó anh lại di công tác vắng. Tôi đã làm việc với một chuyên viên thi đưa của Bưu điện tỉnh. Biết được những thành tích rất đáng nể phục của các anh Bưu tá nơi đây. Tôi liền viết một bài thơ để nói lên tâm tình của tôi đỗi với các anh bài thơ có tên là “Những bàn chân”. Đây là một bài thơ viết về con người Bưu điện được độc giả đánh giá cao

34. NHỮNG BÀN CHÂN

Tặng anh Cil Mup Ha Kriêng và đông đội (1)

Tôi đã đến quê anh Lạc Dương

Đồi núi chênh vênh, gió rét mù sương

Trên đường đưa thư biết bao nguy hiểm

Mưa ngàn, thác lũ cắt đường

Gấu rừng lao ra chặn lối

Ful-rô phục kích tấn công.

Các anh vẫn cần cù nhẫn nại

Bao tình thương, bao việc nước trên lưng

“Dốc Đá”, “dốc Trời” cao vút (2)

Ngước đầu lên chạm chân người đi trước

Ngón chân toé máu vẫn trèo (3)

Các anh biết bên kia là làng bản

Bao mế, bao em đang chờ mong.

Mười ba năm trời, chiếc gùi trên lưng

Nắng mưa rách sờn vai áo

Không biết bao nhiêu chiếc gùi phải thay

Không biết bao nhiêu đôi giầy phải đổi

Chỉ có tấm lòng vì dân nóng hổi

Chẳng bao giờ đổi thay.

Quãng đường các anh đã đi cộng lại

Dài gấp mấy lần chu vi trái đất

Những bàn chân vẫn cần cù tất bật

Cõng tình thương, việc nước trên lưng

Về với buôn làng, về với bà con.

Đà Lạt, 19/07/2002

--------------------

(1)Anh Cil Mup Ha Kriêng được phong Anh hùng lao động thời kì đổi mới cùng anh Ba Thân, nguyên Tỏng cục trưởng Tổng cục Bưu điện

(2)“dốc Đá”, “dốc Trời” là hai con dốc vùa dài vừa cao,

có chỗ thẳng đứng vô cùng hiểm trở ở Lâm Đồng

(3)Có lúc phải tháo giầy ra mới trèo được dốc


Tôi đã mấy lần được thăm Ngã ba Đồng Lộc một đia danh đã đi vào lịch sử với chiến công lừng lẫy cuẩ mười cô gái thanh nien xung phong. Tôi cũng đã viết vài bài thơ về địa danh này và chiến công của các cô. Nhưng tôi vẫn thấy bài thơ ngắn bốn câu của tôi là tâm đắc nhất bài thơ có tên là “Tượng đài”. Bài này tôi cũng phải sửa đi sửa lại nhiều lần. Thế mới biết viết một bài thơ ngắn “đứng được” là khó khăn đến mức nào!

35. TƯỢNG ĐÀI

Những chiếc gương không bao giờ được soi

Những chiếc lược không bao giờ được chải

Những chiến công của mười người con gái

Thành tượng đài mãi mãi trái tim ta!

Ngã ba Đồng Lộc, 24/04/2007


Một lần tôi về Hà Tĩnh được ra thăm và tắm biển ở bãi biển nổi tiếng Thiên Cầm. Phong cảnh nơi đây quá tuyệt vời, trời xanh thắm chỉ điểm bài đám mây trắng bồng bềnh trên trời. Nước biển thì trong xanh như không thể nào xanh thêm nữa. Mà cái tên gọi lại thơ mộng làm sao «Thiên cầm» (đàn trời). Tất cả những cái đó làm tôi xao xuyến bồi hồi. Tức cảnh sinh tình nên tôi đã viết nên mấy câu lục bát phá cách với tên bài thơ là «Thiên cầm» mời các bạn cùng thưởng thức!

36. THIÊN CẦM

Đàn trời

ai để quên đây

để ta lựa phách

so dây xem nào

Biển thì rộng

trời thì cao

gió mây lãng đãng

xôn xao nỗi lòng

Một vùng

trời biển mênh mông

bước chân đã đến

lòng không muốn về!

Thiên Cầm 21/04/2007

  Số lượt xem: 203
   
Các tin tức khác
   CHÙM THƠ THỨ 22
   CHÙM THƠ THỨ 21
   CHÙM THƠ THỨ 20
   CHÙM THƠ THỨ 19
   CHÙM THƠ THỨ 18

 
© Copyright 2008 by Kehe -Trang web gia dinh.
All rights reserved. Designed by Vietnam Datacommunication Company - VDC2.