Trang chủ
Quê hương đất nước
Dòng họ
Gia đình
Bè bạn
Văn học nghệ thuật
Góc thư giãn
Liên hệ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Họ Phạm Văn Viết họp mặt đầu xuân 14.3.18
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Lời cám ơn -2/5/18
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Trở lại Vũng Tầu-10/05/18
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Đôi điều World Cup-1 - 20/06/18
 

Số lượt truy cập
AmazingCounters.com

 
MỘT BÀI THƠ BUỒN -
 


MỘT BÀI THƠ BUỒN – ĐẬM CHẤT NHÂN VĂN

Mùa xuân thật kỳ diệu! Tết đến xuân về cây cối đâm chồi nảy lộc, hoa cỏ tốt tươi lòng người thư thái hứng khởi. Đối với người yêu thơ thì tràn đầy thi hứng. Trước cái cảnh sương mờ rét lộc khiến lòng người day dứt nỗi buồn. Trong bối cảnh đó tôi đọc được bài thơ “Thổn thức” của Thanh Thủy trên mạng đã hút hồn tôi ngay lập tức. Tôi đọc đi đọc lại bài thơ, càng dọc càng thấy xót xa cho một phận người. Tự nhiên tôi muốn giãi bày những cảm xúc của tôi trước một bài thơ có lẽ đã hút mất nhiều nước mắt của các quả phụ có cùng hoàn cảnh, cùng tâm trạng!

Bài thơ chị viết theo thể Lục bát truyền thống có tất cả 30 câu, tôi tạm chia ra từng khổ 4 câu một cho dễ phân tích như vậy có tất cả 7 khổ và hai câu kết. Toàn bài thơ như sau:



THỔN THỨC


Em là con gái xứ Đông
Uyên ương đôi ngả, duyên không trọn đời.
Để lòng thiếu vắng bóng Người
Cô đơn ập xuống chơi vơi giảng đường


Sầu đong vì nỗi vấn vương
Bạn hiền nỡ bỏ giữa đường mà đi
Sớm chiều ướt đẫm bờ mi
Vắng anh, em sống kiểu gì hỡi anh?


Mình đi dang dở sao đành
Hai vai đỡ mẹ, lưng dành cõng con
Bao năm vất vả héo mòn
Em đành cam chịu, lo tròn phận dâu


Đời em trót gặp biển sầu
Nhưng đâu dám mộng phép mầu hiện ra
Thân em như hạt mưa sa
Gặp cơn bão tố, chan hoà mù sương


Còn đâu chỗ để tựa nương
Nuôi con khôn lớn rộng đường hiển vinh
Nhiều khi em khát chữ tình
Nhưng đành kìm nén giữ mình vì con


Thời gian cướp mất tuổi son
Trũng sâu đôi mắt mỏi mòn bơ vơ
Lênh đênh đâu bến, đâu bờ
Mong sao gặp lại giấc mơ cuối đời


Con tim thao thức ru hời

Hồn ngơ ngác tưởng mình thời còn thơ
Lòng em xao xuyến thẫn thờ
Đêm trông, ngày ngóng... bao giờ gặp đây?

Khôn thiêng anh hoá vầng mây
Che em có được phút giây mát lành!
(Xuân Kỷ Hợi 2019 - Thanh Thuỷ)

Ngay khổ đầu bài thơ, ta đã thấy ngay được quê hương, nghề nghiệp và hoàn cảnh éo le của chị, những câu thơ rất mượt mà chuẩn mực về vần điệu, là một khổ thơ tả chân nhẹ nhàng xác thực.

Khổ thơ thứ 2 nói lên tâm trạng của chị thật đáng thương. Bạn đời ra đi quá sớm khi chị còn quá trẻ. Chị chỉ còn biết thương chồng nên thổn thức suốt ngày đêm. Đến nỗi chị phải thốt lên: “Vắng anh em sống kiểu gì hỡi anh?” – Một tiếng kêu xé lòng không biết có thấu đến trời xanh hay không?! Có lẽ tiếng kêu ấy không chỉ cho riêng chị mà cho cả những quả phụ mất chồng quá sớm. Chắc hẳn đã nhiều người rơi lệ khi đọc nhữngcâu thơ này!

Khổ thơ thứ ba là một khổ thơ giầu chất họa: “Hai vai đỡ mẹ, lưng dành cõng con”. Hình ảnh ấy khắc sâu vào tâm khảm người đọc. Còn 2 câu tiếp theo ở cuối khổ đã nói lên đức hạnh của chị!

Đến khổ thơ thứ 4 chị đã diễn tả thân phận của mình bằng 2 câu Lục bát rất mượt mà: Nỗi buồn mênh mang như biển rộng sông dài mà không dám mong một phép màu nào hiện ra để thay đổi số phận. Chị ví mình như “hạt mưa sa”, câu này không có gì mới trong văn tho khi nói về phận người phụ nữ nhưng chị dùng đúng chỗ nên ý thơ vẫn rất đắt. Mà cái “hạt mưa sa” ấy lại gặp ngay bão tố sương giăng nên càng thê thảm hơn!

Khổ 5 có hai câu thật xuất sắc:

Nhiều khi em khát chữ tình

Nhưng đành kìm nén giữ mình vì con”

Đó là một sự tả thực, góa chồng khi còn quá trẻ, sức sống tràn trề thì khát vọng về tình dục là một điều đương nhiên, không có khát vọng mới là lạ! Những xử sự với nỗi khát khao thế nào mới nói lên đức hạnh của người quả phụ! Chị không cặp bồ cũng không đi bước nữa ấy mới là cao thượng ấy mới là đức hy sinh khiến chúng ta khâm phục!

Với 2 câu đầu khổ 6:

Thời gian cướp mất tuổi son

Trũng sâu đôi mắt mỏi mòn bơ vơ”.

Suốt bao nhiêu năm thờ chồng nuôi con, phụng dưỡng cha mẹ đã cướp đi xuân sắc của chị. Một thiếu nữ xinh đẹp trước kia bây giờ chỉ còn lại đôi mắt trũng sâu mỏi mòn bơ vơ. Đọc đến đây chính tôi cũng rơm rớm nước mắt trước cảnh ngộ của chị!

Đến khổ thơ thứ 7 chị lại nhớ về thời trẻ , nhớ về hạnh phúc tràn trề giữa hai vợ chồng chi, nên chị khát khao bao giờ có lại cái cảnh ấy:

Lòng em xao xuyến thẫn thờ

Đêm trông, ngày ngóng ... bao giờ gặp đây?

Mấy dòng thơ này lại chạm đến trái tim người đọc nên chị đã khéo léo khép lại bài thơ buồn bằng 2 câu:

Khôn thiêng anh hoá vầng mây
Che em có được phút giây mát lành”!

Môt nỗi khát khao cháy bỏng - anh biến thành mây để che chở cho chị đã trải qua bao ngày nhớ mong chịu đựng và hy sinh bây giờ chỉ cần được che chở một phút giây cũng đã thỏa lòng chị. Ôi! một người phụ nữ tuyệt vời làm sao! Bài thơ của chị đúng là một bản tình ca buồn đầy tính nhân văn!

Làm một bài thơ lục bát không khó nhưng làm được một áng lục bát hay thì khó vô cùng! Bài thơ này của chị hoàn toàn “đứng được” trong văn đàn hiện tại bởi vần điệu chỉn chu, thanh âm ngọt nào. Có thể liệt vào một bài thơ “Tài hoa” - chú cá chép đã “vượt vũ môn”! như quan điểm của Nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm!

Hà Nội, 04/03/2019-



  Số lượt xem: 195
   
Các tin tức khác
   CHÙM THƠ THỨ 10
   CHÙM THƠ THỨ 9
   CHÙM THƠ THƯ 8
   CHÙM THƠ THỨ 7
   CHÙM THƠ THƯ 6

 
© Copyright 2008 by Kehe -Trang web gia dinh.
All rights reserved. Designed by Vietnam Datacommunication Company - VDC2.