Trang chủ
Quê hương đất nước
Dòng họ
Gia đình
Bè bạn
Văn học nghệ thuật
Góc thư giãn
Liên hệ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Giới thiệu tác phẩm "Đợi anh về" 4.11.17
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Tự hào họ Phạm VN-11.11.17
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Hoa hậu VN 2017-7.1.2017
 

Số lượt truy cập
AmazingCounters.com

 
Thật láo toét!
 

 THẬT LÁO TOÉT…

Ở một khu rừng nọ, có một chị gà mái rất chăm chỉ. Chị thường đi kiếm ăn từ sáng tinh mơ đến mãi tối mịt mới về. Dạo này trông chị đỏm dáng lắm, mào đỏ chót, bộ cánh hoa mơ mượt mà nom thật tươi xinh, mấy gã gà trống tranh nhau đến tán tỉnh, chị chỉ thích một anh cao to có bộ lông đỏ tía, anh có chùm lông đuôi cong vút lấp lánh màu xanh đen nom rất oai vệ và chị đã chọn anh là người bạn đời của mình, anh thường cùng chị đi rất xa để kiếm ăn. Anh như có giác quan thứ sáu luôn phát hiện được những chỗ có nhiều giun đất để bới lên, anh cất tiếng cục, cục, cục,... gọi chị đến, anh bao giờ cũng nhường cho chị ăn trước rồi mới ăn sau, anh rất chiều chị vì biết chị sắp sinh cho anh những quả trứng trắng hồng. Hai vợ chồng chị vất vả mới làm được một cái ổ trong một bụi cây rậm rạp tránh tụi xấu rình mò, cái ổ ấy lại nằm cạnh một con suối nhỏ, vợ chồng chị chọn chỗ đó là có ngụ ý sau này khi nằm ấp trứng chị có khát nước xuống suối uống nước sẽ gần hơn.

Một hôm đẹp trời chị bắt đầu đẻ quả trứng đầu tiên, quả trứng mới xinh xắn làm sao, nó hơi nhỏ một chút vì là con so mà, màu phớt hồng nom rất mát mắt, từ hôm đó hai vợ chồng chị trước khi ra khỏi ổ đã cẩn thận lấy lá khô phủ lên quả trứng thân thương của mình. Mỗi ngày chị đẻ một quả, chẳng mấy chốc đã được gần một chục. Một hôm chị phát hiện thấy trong ổ trứng của mình có một quả trứng lạ to hơn, màu trứng sáo, chị rất ngạc nhiên và hỏi chồng xem có biết chuyện gì không? anh cũng chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, họ đang phân vân thì thấy một đôi vịt trời xấu xí đến làm quen, gã vịt đực có cái đầu to tướng, còn ả vịt cái thì đi tập tễnh, cả hai đều khoác bộ cánh màu tro tồi tàn, mụ vợ nói với giọng rào đón rất xã giao:

- Kính chào hai bác! Em xin mạo muội thưa với hai bác một việc như sau: Hôm qua bọn em qua đoạn suối này bỗng dưng bụng em đau quằn quại, nhà em tìm chỗ cho em đẻ trứng thì trời phật run rủi thế nào chúng em lại tìm thấy cái ổ của hai bác, cái ổ sao mà đẹp thế, những quả trứng của các bác mới tuyệt vời làm sao, em liền liều mình đẻ nhờ vào đấy một quả. Trời phật không cho giống vịt chúng em khả năng ấp trứng như bác gái nên phải cậy nhờ đến hai bác, mong hai bác thông cảm và giúp đỡ tụi em.

Anh gà trống liền nổi khùng về chuyện quá vô lý ấy, làm gì có chuyện ấp hộ bao giờ! Chị gà mái hiền hậu nghe ả vịt phân trần thì động lòng trắc ẩn, chị bảo chồng:

Thôi anh ạ! đằng nào cũng một công ấp, ta giúp chị ta ấp thêm vài quả cũng chẳng sao, em sẽ cố thu xếp ổn thỏa mà. Anh gà trống nể vợ nên cũng miễn cưỡng đồng ý, thế là ả vịt trời xấu xí kia đẻ thêm luôn năm quả vào ổ của vợ chồng chị, vì vậy chị phải ấp tất cả mười lăm quả trứng, chị phải xòe rộng đôi cánh để ôm trọn lũ trứng vào mình, chị lấy hết sức nóng của mình để sưởi  ấm cho những đứa con tương lai của vợ chồng chị và của cô bạn vịt mới quen, nhiều hôm mỏi rã cả cánh chị vẫn chịu khó nhịn đói, nhịn khát để làm nghĩa vụ và cái sứ mệnh cao cả của người mẹ.

Sau hai mươi ngày, chị gà mái gầy sọp hẳn đi nhưng chị vô cùng phấn khởi vì chị đã nghe thấy những chú gà con đạp vỡ vỏ kêu chíp chíp, tụi vịt con thì kêu trầm hơn, nghe cũng rất thú vị, chỉ từ sáng đến trưa, cả mười lăm quả trứng đều nở chẳng sót một quả nào, tụi vịt con vừa nở xong liền chạy xuống suối bơi tung tăng, còn tụi gà con đứng trên bờ kêu chíp chíp, vợ chồng chị rất hạnh phúc nhìn đàn trẻ cả gà lẫn vịt ríu rít nô đùa với nhau.

Sáng hôm sau vợ chồng vịt trời xấu xí kia đến, mụ vợ dẩu mỏ lên cong cớn, giọng tráo trở:

- Chị gà kia ai bảo chị ấp trứng của tôi, chị tưởng tôi không biết ấp ư? Chị hãy trả tụi con cho tôi và đưa đàn con chị đi chỗ khác mà ở vì đây là ổ của tôi.

Gã vịt đực cất giọng ồm ồm:

-  Phải, phải - Hắn vào hùa với vợ.

Anh gà trống tức quá định mổ cho tụi vịt trời bất nhân bất nghĩa kia một trận, chị gà mái ôn tồn khuyên chồng hãy bình tĩnh rồi nói:

- Thôi chúng ta không thèm đôi co với các người, chúng ta sẽ đưa vụ này lên quan tòa, sáng mai các người hãy đến nhà quan toà cáo để phân xử.

Tối hôm ấy con mụ vịt điêu toa kia mang một bọc quà thật lớn đến nhà cáo, nó nịnh nọt cáo:

- Thưa ngài quan tòa lừng danh kính mến! Tôi xin đến cậy nhờ ngài một việc (mụ ta vừa nói vừa đặt gói quà lớn lên bàn). Đầu đuôi là thế này: vợ chồng nhà gã trống tía và mụ vợ mái hoa mơ đã đến chiếm ổ của tôi và ấp luôn cả năm quả trứng của tôi, bây giờ trứng đã nở, chúng tôi đến đòi con, đòi nhà thì hai vợ chồng nhà hắn không những không trả còn đánh đuổi chúng tôi ra khỏi nhà bọn chúng. Mong ngài phán xét lấy lại sự công bằng cho chúng tôi.

Lão cáo già uể oải nói:

- Thôi mụ cứ về đi, sáng mai ta sẽ xử - Vừa nói hắn vừa liếc nhìn gói quà đoán xem không biết mụ vịt trời xấu xí kia mang biếu hắn những gì, hắn đã quen với việc xử cho ai thắng căn cứ vào giá trị quà biếu mà kẻ đó mang đến.

Sáng hôm sau vợ chồng nhà gà và vợ chồng nhà vịt trời đến toà. Nơi xử án là một khoảng đất trống dưới tán một cây đa cổ thụ nằm ở giữa khu rừng, hai bên thưa kiện tới từ sớm, mãi sau lão cáo già mới khệnh khạng đến, hắn ngồi lên một khúc cây, lấy giọng oai vệ nói:

-  Các ngươi kia, kéo nhau đến đây có việc gì?

- Thưa quan tòa kính mến, chúng tôi đến để kiện vợ chồng nhà gà đã chiếm nhà và con của chúng tôi - Mụ vịt trời tranh nói trước.

-  Thưa ngài quan tòa, mụ ấy nói điêu đấy ạ, cái ổ ấy là do hai vợ chồng chúng tôi làm mất cả tháng trời, chính bà ấy còn đến nhờ tôi ấp hộ trứng cho bà ấy đấy ạ - Chị gà trình bày tình thật.

-  Thế các ngươi có bằng chứng gì để chứng minh đó là cái ổ mà các ngươi đã xây? - Lão cáo hỏi chị gà.

Chị gà ấp úng, vì chẳng có bằng chứng nào cả.

-  Thế còn gã gà trống tốt mã kia có bằng chứng gì không? - Lão cáo hỏi.

Anh chồng cũng ấp úng chẳng đưa ra được bằng chứng gì chứng tỏ cái ổ ấy do hai vợ chồng anh  xây.

-  Nếu các ngươi không có bằng chứng gì thì nghe ta xử sau đây: Các người phải trả cái ổ ấy cho nhà vịt trời, đưa đàn con của các người đi chỗ khác và trả lại đàn vịt con cho nhà vịt. Thấy hai ngươi là công dân làm lụng chăm chỉ nên ta không bắt bồi thường gì cho nhà vịt trời. Ta tuyên bố bãi tòa.

Hai vợ chồng chị gà rất sửng sốt về lời phán ấy, còn đang ngơ ngác thì lão cáo già đã cắp đít chuồn thẳng. Hai vợ chồng mụ vịt cười một cách đắc thắng và vội vàng dọn đến cái ổ của vợ chồng nhà gà.

Hai vợ chồng gà ấm ức đưa đàn con rời khỏi nhà của mình, rồi lại đi tha lá khô, rơm rạ làm một cái ổ mới. Từ đó về sau chị gà chỉ biết trút cơn giận của mình sau mỗi lần đẻ xong khi ra khỏi ổ chị bèn kêu to lên cho bàn dân thiên hạ biết về cái điều oan ức của vợ chồng nhà chị:

- Cục…cục…cục te…cục tác; cục, cục…cục te…cục tác - (Tạm dịch ra tiếng con người là: thật, thật…thật là…láo toét;  thật…thật, thật là…láo toét!)

Các bạn có thấy đúng như vậy không? Đó chính là lý do tại sao mỗi khi gà đẻ xong lại kêu lên: Cục, cục…cục te…cục tác - Thật, thật…thật là…láo toét!

 

Hà Nội, 27 -  7- 2005

  Số lượt xem: 194
   
Các tin tức khác
   Thị Lộ -Một "Kỳ nữ" tuyệt vời
   Quán bằng lăng
   Gấu trúc mời bạn về thăm quê
   Tình bạn giữa chó và mèo
   Angkor huyền bí-2

 
© Copyright 2008 by Kehe -Trang web gia dinh.
All rights reserved. Designed by Vietnam Datacommunication Company - VDC2.