Trang chủ
Quê hương đất nước
Dòng họ
Gia đình
Bè bạn
Văn học nghệ thuật
Góc thư giãn
Liên hệ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Những tấm lòng nhân hậu-19/10/17
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Một ngày rất ý nghĩa-24.10.17
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

LBSG sinh hoạt định kỳ 10.17
 

Số lượt truy cập
AmazingCounters.com

 
Biển lại là cứu cánh của Thi nhân
 

BIỂN LẠI LÀ

CỨU CÁNH CỦA THI NHÂN

Đến với bài thơ hay:

Dấu chân trên cát  của Phạm Đạo

 

Biển và trời sao quá mênh mông

Bãi cát nằm im nghe sóng hát

Hàng ngàn dấu chân in trên cát

Dấu chân nào là dấu chân em ?

 

Một nỗi buồn dồn ứ trong tim

Anh trơ trọi một mình trước biển

Cánh hải âu nhạt nhòa trong nắng

Cũng âm thầm lặng lẽ tìm đôi

  

Lẫn đâu rồi, hỡi dấu chân em?

Mải miết lần tìm mà không thấy được

Phải chăng một tình yêu đích thực

Không có trên đời sao anh vẫn ngẩn ngơ

(Rút trong tập  Dấu chân trên cát.)

 

Lời bình:

 

            Tình yêu có một hiện tượng rất lạ là:

            Người đi một nửa hồn tôi mất

            Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.

            Trong cái nửa dại khờ còn lại ấy không ít người đã cất bước ra đi tìm người ly biệt. Phạm Đạo cũng vậy, cũng đi vì nỗi nhớ thương. Nhưng cái lạ, cái dị thường là ở chỗ: Nếu như người ta đi tìm người thương nhớ theo một phương trời, một địa danh cụ thể thì anh lại lặng lẽ đi tìm bóng dáng người yêu từ những dấu chân trên cát trắng bạt ngàn. Nhưng hỡi ơi! Trong vô vàn dấu chân trên cát thì gió, sóng và cát đã làm lu mờ, biến dạng tất cả, có vết nào khắc họa được dấu chân đâu. Thế nên việc tìm dấu chân trên cát là một điều ngớ ngẩn, họa chăng chỉ có thể thành công khi sẵn có một khả năng kỳ bí của tình yêu.

            Ban đầu chàng trai cũng thoáng chút ngại ngần do dự :

            Hàng ngàn dấu chân in trên cát

            Dấu chân nào là dấu chân em ?

nhưng chàng quyết đi. Bài thơ như rộng ra, nhẹ nhõm và thoáng đãng bởi biển và trời sao quá mênh mông. Rồi trên cái nền bình yên, hạnh phúc ấy, bằng nghệ thuật điện ảnh tài tình tác giả đã khéo léo làm xuất hiện một nhân vật trữ tình đơn côi, trơ trọi tạo tâm nhấn của bức tranh. Biển và trời thì cứ mênh mông mà nhà thơ chỉ một mình đơn lẻ. Chàng đi với sự quyết tâm, niềm tin mãnh liệt, nhưng trước sự đối nghịch tuyệt đối với không gian, không ít lần chàng đi trong hẫng hụt, thẫn thờ. Cái bao la của biển trời, lầm lì của sóng cứ bủa vây, ngạo nghễ với nỗi cô đơn gần như vô vọng đã dồn ứ thành hình, thành khối trong lòng người lữ thứ. Sự xuất hiện của một chú chim hải âu, cũng đơn lẻ như thi nhân, cũng đang đi tìm cái nửa của nó trong chói chang nắng trưa càng làm trái tim  se sắt não nề.

            Nếu không có sức mạnh của tình yêu, có lẽ chàng trai quỵ ngã. Nhưng đã yêu nhau thì tam tứ núi cũng trèo, ngũ lục sông cũng lội, thất bát đèo cũng qua âu cũng là chuyện thường tình. Thế nên chàng cứ đi tìm, tìm mải miết mà nào đâu thấy được  dấu chân nào là dấu chân em.

            Cũng có lúc dấu chân em hình như xuất hiện nhưng lại mất hút ngay trong vô vàn vết lõm lồi. Sự bất ngờ hiện hữu đó là sự thực hay chỉ là ảo giác mà thôi ? Biển đã tạo ra bãi cát và bãi cát đã mê hoặc lòng kiên trì của kẻ tình si vào một trò chơi quá khó, làm cho nỗi khát khao được thấy, được gặp gỡ người yêu thêm quay quắt cồn cào. Lẫn đâu rồi hỡi dấu chân em ? Đến khi nhận ra việc mình làm là ngớ ngẩn thì lạ thay, sau chút thắc mắc, nuôi nuối nhẹ nhàng nhà thơ lại tỏ vẻ hài lòng, thú vị khi nghĩ mình tiếp tục tìm là một niềm hạnh phúc ngẩn ngơ: Không có trên đời sao anh vẫn ngẩn ngơ?.

            Cái hay của bài thơ là ở đó. Với câu từ bình dị, không gọt dũa cầu kì đã góp phần tôn thêm vẻ đẹp diệu huyền của tình yêu bất diệt. Và, biển lại thêm một lần cứu cánh của thi nhân.

Hà Tĩnh, ngày 01/07/2004

Nguyễn Minh Hoàng.

  Số lượt xem: 115
   
Các tin tức khác
   Lửa tình trong TÂY HỒ CHỚM THU
   Về bài thơ "Giữa đất trời"
   Về bài thơ "Nút lá chuối"
   Từ một bài thơ ... toán
   Đến với bài thơ hay

 
© Copyright 2008 by Kehe -Trang web gia dinh.
All rights reserved. Designed by Vietnam Datacommunication Company - VDC2.