Trang chủ
Quê hương đất nước
Dòng họ
Gia đình
Bè bạn
Văn học nghệ thuật
Góc thư giãn
Liên hệ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Thành công trên cả mong đợi-7.17
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Ấn tượng Seagemes 29-7.17
 

Số lượt truy cập
AmazingCounters.com

 
Bố ơi!
  Lời dẫn: Cách đây đúng 45 năm, ngày 26/12/1972 Hoa Kỳ đã dùng B52 rải thảm phố Khâm Thiên. Ông cụ thân sinh ra tôi đã hy sinh trong khi đang trực chiếu điều hành vận chuyển xăng dầu vào chiến trường miền Nam. Ngay đêm đó Đài BBC đã dưa tin: "Trong cuộc không kích của Hoa Kỳ vào Hà Nội, VUA XĂNG DẦU Bắc Việt đã tử nạn" . Lúc đó tôi đang làm nghiên cứu sinh tại Budapest Hungary. Khi tôi biết tin sét đánh này tôi đã xin phép chủ nhà (hồi đó NCS chưa có khu nội trú nên phải thuê nhà dân để ở) lập một bàn thờ ông cụ tôi để hàng ngày cúng cơm ông. Trong những ngày đau thương ấy tôi đã làm một bài thơ khá dài với tựa đề là "Bố ơi!". Trước khi đăng tôi đã định sửa chữa rút ngắn lại. Tôi đọc kỹ lại bài thơ và quyết định không sửa chữa mà cứ để nguyên để nói lên nỗi lòng của tôi trước tổn thất không gì bù đắp nổi của gia đình cũng như trách nhiệm của tôi!

Nhân ngày TBLS năm 2017, một nhóm bạn trong "Tình đồng 
     tộc họ Phạm" đến thắp hương cho Liệt sĩ Phạm Văn Đạt

BỐ ƠI !

 

Khi nghe tin bố mất

Có thể nào tin đó là sự thật !

Dù đã suốt ngày lật đật ngược xuôi

Đi hỏi thêm tin

Ôi! cái chuyện không may đã xảy ra rồi.

 

Bố ơi! Bố ơi! có bao giờ, bao giờ

Con lại nghĩ rằng

Khi trở về không còn gặp bố?!

Đời con thường nay đây mai đó ít được gần bố, u

Nhưng con đã sống quen luôn có bố bên mình.

 

Bằng những bức thư vui tính chân tình

Nâng bước con đi suốt những ngày quá khứ

Bố thường coi con như đồng chí

Con vẫn nhận bố là người bạn lớn của đời con

Cả cuộc đời bố là một tấm gương

 

Về tình yêu và lẽ sống

Yêu thương nhất mực căm ghét rạch ròi

Dám đấu tranh vì lẽ phải trên đời

Liêm, chính, kiệm, cần

hăng say trong công tác

Ít nghĩ về mình thường lo cho người khác

Luôn lạc quan thân mật với mọi người.

 

Bố thường nói vui:

"Trên thế giới này bố là người đẹp nhất”

Tuy bố rất xấu trai

Nhưng tấm lòng quả có một không hai

Đối với u đó là tấm gương về hạnh phúc.

 

Đối với bọn thằng Trọng, thằng Hùng,

con Phượng và thằng Đức

Không biết vắng ông chúng sẽ sống thế nào

Đối với chúng con, bố chẳng ở trên cao

Luôn bên cạnh, chỉ khuyên răn

những khi nào cần thiết.

 

Thời gian ngừng trôi không gian rạn nứt

Con đi trên đường mà tim như ngừng đập

Con nuốt nước mắt vào lòng mà lệ cứ vòng quanh

Những mộng đẹp đã xây nay bỗng vỡ tan tành

Trước cái tang không bao giờ nghĩ tới.

 

Khi con tỉnh lại

Thấy mình phải nén khổ đau

Phải vươn lên trong những lúc hiểm nghèo

Đón gánh nặng gia đình bố đã trao cho con quá sớm.

 

Những dự định về tương lai

Con bắt đầu phải suy nghĩ lại

Càng thấy trách nhiệm mình nặng hơn.

 

Đối với u, các cháu và các em

Con đã trở thành người cho mọi người trông cậy

Mọi việc về sau phải bắt đầu từ đấy

Con quyết giữ cho gia đình mình chỉ thấy đi lên

Thương bố bao nhiêu con quyết làm tròn

Những gì bố đã trao con dù chưa kịp dặn.

 

Ôi! Có nỗi đau nào bằng nỗi đau của đứa con mất bố

Ôi! Có nỗi buồn nào bằng nỗi buồn

của những ngày sống vắng cha

Còn đỉnh nào cao hơn  đỉnh căm hờn khi quân thù

cướp đi người bạn đời lớn nhất.

 

Con biết!

Kẻ giết người mà tay không vấy máu

Chính là bè lũ Nich-xơn


Con biết!

Trong cuộc chiến đấu với quân thù hôm nay

một mất một còn

Sự hy sinh không tài nào tránh khỏi


Tuy bố ra đi không một lời để lại

Nhưng mỗi tiếng bom rơi là tiếng gọi trả thù.

 

                                    Budapest, 01/1973

 

 

 

  Số lượt xem: 256
   
Các tin tức khác
   Ba quên, bốn có, năm không
   Thơ tình Phạm Đạo
   CLB THƠ LỤC BÁT SÀI GÒN 10.17
   Một cuộc "cãi nhau" bằng thơ
   Mấy bài thơ tặng tác giả Phạm Đạo

 
© Copyright 2008 by Kehe -Trang web gia dinh.
All rights reserved. Designed by Vietnam Datacommunication Company - VDC2.