Trang chủ
Quê hương đất nước
Dòng họ
Gia đình
Bè bạn
Văn học nghệ thuật
Góc thư giãn
Liên hệ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Những tấm lòng nhân hậu-19/10/17
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Một ngày rất ý nghĩa-24.10.17
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

LBSG sinh hoạt định kỳ 10.17
 

Số lượt truy cập
AmazingCounters.com

 
Hậu suy ngẫm-1
 

Hau suy ngam-1


Hau suy ngam-1


CHUYỆN CON TRẺ NHƯNG KHÔNG HẲN LÀ CHUYỆN TRẺ CON

Thế hệ trước, từ khi còn bé tí, trẻ con đã được gia đình dạy dỗ về lễ phép, cũng là phép lịch sự, trong lời ăn tiếng nói, cử chỉ, thái độ với người xung quanh, với người trên, với khách đến nhà.... Trong đó có lời dặn: không được nói leo, không xen ngang khi người ta đang nói, không thóc mách chuyện người khác..
Một hôm, cu Bin 8 tuổi nói:
- Ông ơi, ông cho con gọi điện cho mẹ.
Cháu quay số, nói chuyện với mẹ xong, cháu đặt máy xuống, cám ơn ông rồi ra ngồi giường chơi.
Tôi hỏi cháu rằng mẹ nói gì. Hỏi mấy câu, cháu không trả lời.
Tôi hơi bực, bảo cháu:
- Tại sao ông hỏi không trả lời?
Và tôi nói như thế là không ngoan... Cháu nói lí nhí: "ông cứ nói thế mà ông lại làm thế..." Tôi nghĩ mãi mà không hiểu cháu muốn nói gì. Sau cháu nói thêm, rất khẽ: "đấy là chuyện mẹ với con..."
Sực nhớ lại chuyện hôm qua. Tôi có hai ông khách tới chơi. Bin ngồi bàn chơi máy tính, một lần nói xen vào chuyện các ông, bị nhắc nhẹ rằng không phải chuyện của con, không được xen vào chuyện người khác... Và ý của Bin là: ông nói thế mà bây giờ ông còn hỏi "mẹ nói gì với con..".
Một câu nói của đứa trẻ khiến mình phải suy nghĩ. Có chuyện người lớn làm được, trẻ con không được làm. Đúng lắm, nhưng trong từng chuyện cụ thể thì cái ranh giới ấy chưa rõ lắm đâu. Trẻ con không được xía vào chuyện người lớn vậy người lớn có được xía vào chuyện trẻ con không? Hai đứa trẻ con đang "tranh luận", người lớn có "được phép" xen vào không? Nếu trẻ con không được xen vào chuyện người khác mà người lớn thì được, vậy thì đến tuổi nào thì "bắt đầu" được gọi là người lớn để...có quyền xía vào chuyện người khác và có quyền không cho người khác xía vào?
Tôi bảo cháu: Ông bà bố mẹ nuôi nấng dạy dỗ cho nên có quyền hỏi để biết mọi chuyện của con cháu...
Nói thế, nhưng rồi tự thấy đó là cái lí cùn, cái lí của kẻ mạnh để xâm phạm quyền riêng tư của người ta. Chuyện yêu nhau phải báo cáo chi bộ, diễn văn lễ cưới có câu: "Được sự đồng ý của hai cơ quan, hai gia đình..." cũng là cái lý ấy. Vậy ông sếp trả lương thì ông sếp có quyền biết hết chuyện riêng tư của nhân viên hay sao?
Trẻ em, ngoài các quyền khác cũng phải có quyền riêng tư trong thông tin chứ, sao lại không?

ĐÔI BÀN CHÂN

Trừ những người được sống nhàn hạ, còn ai cũng có thời chân trần trèo đèo lội suối, xéo lên đá sỏi, gai góc, khi sục trong bùn lầy buốt giá, khi bước trên mặt đường bỏng rát..
Cho dù đi đâu, tần tảo kiếm sống hay xông pha trận mạc thì vẫn nó, vẫn đôi bàn chân lặng lẽ tận tuỵ, nằm nơi thấp nhất để đỡ cả cái cơ thể nặng nhọc.
Khi cuộc sống tạm no đủ, người ta sử dụng bao nhiêu thuốc men, thực phẩm bổ gan, bổ não, bổ dạ dầy. Người ta lo cho răng khoẻ, mắt sáng, da đẹp. Và đôi bàn chân luôn luôn bị quên lãng. Đâu đó người ta khuyên ngâm chân nước nóng, xoa bóp chân nhưng cũng là để...cho gan khoẻ, mật lành, cho đầu óc thư thái, cho đôi mắt dễ ngủ. Xoa bóp nó không phải vì nó mà vì các thứ khác! Người ta chỉ thực sự quan tâm đến chính bàn chân khi nó bị gai đâm, nứa cứa, mảnh chai xé toé máu!
Đành rằng cơ thể con người cha mẹ cho là một khối thống nhất, nhưng đôi bàn chân tận tuỵ nhất và cũng thiệt thòi nhất.
Thì ra sự bất công tồn tại ngay trên chính con người mình! Nghĩ mà thương đôi bàn chân...

NGHE VÀ NÓI

Riêng trong chuyện nghe và nói, trong cộng đồng có nhiều loại người, thí dụ, một loại chỉ quen nói, môt loại chỉ quen nghe. Loại chỉ quen nói, lâu dần tai sẽ bị thoái hoá, "trông" thấy người khác nói thì trố mắt ra nhìn! Mối ngờ vực nảy ra: Nó đang nói gì nhỉ, nó nịnh thật hay nịnh đểu, nó đang góp ý hay đang chống đối, đang "xây dựng" hay đang "phá hoại", nó tự nói hay "thế lực" nào xúi giục... và tất nhiên đầu óc loại người này chẳng nghĩ đến điều người ta muốn nói mà chỉ chăm chăm phân tích xem "cái thái độ" và "cái động cơ" người ta nó thế nào.
Đôi khi, người chỉ quen nói muốn tỏ ra cũng biết nghe. Nhưng những kẻ hay giả vờ này chỉ thích nghe những người...chỉ quen nghe (!), kiểu như các "màn" tiếp xúc với cử tri. Người chỉ quen nghe lại không quen nói, hoặc "không thạo nói thật", cho nên chỉ biết xuýt xoa: "anh nói chí phải".
Còn loại người thứ ba, loại quen cả nói thật và nghe thật, nếu muốn "đối thoại" thì tốt nhất...đi uống bia với nhau, để "lời nói gió bay"...theo hơi bia chứ chả để làm gì. Nếu muốn nói cho người chỉ quen nghe thì nói với...đầu gối còn hơn. Còn nói với người chỉ quen nói thì...làm sao bây giờ?! Một hệ thống âm thanh mà có hai cái loa quay vào nhau thì là cái hệ thống gì?! Với những người chỉ quen nói thì anh có giãi bầy "chân tình", có "thuyết phục lâm ly" đến đâu cũng vô ích. Người Pháp có câu: "Kẻ không muốn nghe là kẻ điếc nhất." (Qui ne veulent pas entendre que la plupart sourds)
Nói với người điếc đã khó lại còn nói với người "điếc nhất" thì lôi thôi, coi chừng vào một ngày đẹp trời nào đó còn ăn cú tông xe ngã quay cu lơ...

LẠI CHUYỆN ĐIẾC

Ông bạn già sang chơi. Ông này tốt bụng nhưng hơi khó nói chuyện. Ông điếc đặc nhưng thích nói. Đã không nghe được lại hay hỏi! Ông ấy nói thì mình nghe mỏi...cổ. Vì phải luôn luôn gật và gật cho dứt khoát chứ không vâng, không ừ được.
Nếu cứ à uôm cho qua thì cũng thôi, nhưng ông hỏi thật thà, có chỗ phải trả lời rõ ràng, thế là nhiều lần mình phải viết ra giấy, ông đọc rồi nói tiếp và...hỏi tiếp! Cuộc hội đàm hồi lâu cũng kết thúc. Ông chào và ra về, đi mấy bước ông bảo: "Cho tôi xin cái giấy vừa rồi..." Tất nhiên để ông về xem lại hôm nay nói những chuyện gì.
Vậy là ông điếc mà không điếc, vì ông vẫn muốn nghe và ông "nghe" được. Thế cho nên người ta bảo: Kẻ không muốn nghe là kẻ điếc nhất. Nếu muốn nghe thì bằng cách này hay cách khác, vẫn "nghe" được.


MẮT MỜ CHÂN CHẬM

Người ta bảo về già mọi giác quan và hành động đều phản ứng chậm chạp, mắt mờ, tai nghễnh ngãng, khớp đau, răng lung lay cái còn cái mất, ăn chậm còn dễ nghẹn...
Đó là sự lão hoá, là qui luật...
Tất nhiên là thế, nhưng mình nghĩ khác một chút. Đó là mệnh lệnh, là lời khuyên của Trời của Phật. Nghĩa là già rồi, đừng có nhìn tinh quá, nghe thính quá, nói vội quá, phản ứng nhạy quá, nhanh chân nhanh tay quá.
Sống những ngày già như đang lang thang trên đường đi Văn Điển chứ đi đâu mà vội vàng hấp tấp! Cứ thong thả, tạt ngang tạt dọc, gặp bạn gặp bè, lú lẫn một chút đi lạc đường cũng hay, Văn Điển đâu phải là..."cơ quan" của mình mà phải vội vàng đến đó!


CỦA NỢ

Nhất tội nhì nợ. Đó là hai cái khổ trên đời. Vay chưa trả được là nợ, con cái lêu lổng hư hỏng, bảo không nghe là của nợ. Người vợ coi người chồng ăn tàn phá hại là của nợ đời...Nợ có nhiều kiểu, nợ tiền bạc, nợ ân, nợ oán.
Vậy nên, nhiều người coi việc không nợ nần cũng là một điều sung sướng.
Nhưng có nhiều người cũng sung sướng vì tự thấy mình chẳng nợ ai. Quan chức thối nát chẳng có cảm giác nợ dân; làm án oan sai, vu khống, đầy đoạ người tử tế cũng chẳng tự thấy nợ một lời xin lỗi cho đàng hoàng. Vùi dập chửi rủa người ta một cách bài bản, công khai mà xin lỗi (nếu có) thì lén lút vụng trộm, hoặc thay lời xin lỗi bằng đãi ngộ, bằng giải thưởng!...
Xin kể một chuyện:
Hồi năm 67, 68 người ta hay “chơi” đài bán dẫn tự lắp. Một hôm tôi và ông thủ trưởng đang ngồi nói chuyện tại nhà ông thì có một anh đến chơi. Anh này, cả ông và tôi đều rất quen biết.
Nói chuyện một lát anh ta bảo:
-Em có cái đồng hồ vạn năng (đồng hồ đo ohm, volt, amper), em sắp đi nước ngoài mấy năm chẳng dùng đến nữa, em biếu anh.
Thời đó, với dân kĩ thuật, cái đồng hồ đo điện là một của quý.
Ông nhã nhặn từ chối, tôi nói vun vào, ông vẫn không nhận.
Khi chỉ còn lại hai người, tôi hỏi sao ông không nhận. Ông bảo:
-Mình cần nhưng chưa cần đến mức phải nhận để rồi cứ phải mang ơn mãi biết bao giờ cho xong.
Ngẫm lại mới hiểu thêm câu các cụ nói: "Của cho là của được, của nhận là của nợ".
Thật là quá xa lạ với não trạng của những cái thùng không đáy chuyên nhận của đút, với triết lí kiểu trộm cắp: Của cho là của mất, của vơ là của được!


BẦN HÀN

Người ta bảo bần hàn sinh đạo tặc. Đúng, nhưng chỉ đúng trong từng trường hợp cụ thể của những kẻ túng quẫn, đói ăn vụng túng làm càn. Người ăn cắp cái bánh mì là vì đói; kẻ ăn cắp ngàn tỷ chắc chắn không phải vì nghèo!
Chẳng ai phủ nhận một điều rằng ngày xưa nghèo đói người ta thương yêu đùm bọc nhau hơn, để bây giờ người ta phải chua chát than rằng "bao giờ cho đến ngày xưa!!". Đồng tiền quả là làm được nhiều, rất nhiều việc, kể cả làm tha hoá con người. Những "khái niệm" như: làm luật, bôi trơn, lót tay, chạy ghế, chạy cả huân chương v.v. thời "bần hàn" làm gì có! Những chuyện bạn bè, người thân chỉ vì đồng tiền mà giết nhau có phải do "bần hàn" sinh ra không? Đọc báo thời này, nhiều khi người đọc phải tránh trang tin pháp luật vì quá ghê tởm. Một nhà thơ nổi tiếng viết rằng: "Ngoảnh mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa/ cả một thời đểu cáng đã lên ngôi."
Bỗng nhớ lại một chuyện thời "bần hàn"..
Năm 1949, tôi còn nhỏ, làm liên lạc tại một cơ quan Bộ Quốc Phòng. Nhiều lần tôi đưa công văn đến tư dinh cũng là nơi làm việc của vị đại tá giám đốc.
Một hôm trời mưa tôi đưa công văn đến, ông ngồi sau bàn làm việc, nhận xong công văn, ông hỏi tôi:
-Dép em đâu, tại sao lại đi đất ? (Hồi đó toàn gọi anh em, không chú cháu như sau này).
-Em không có dép ạ.
Ông đứng đậy đi vòng ra chỗ tôi rồi ngồi thụp xuống. Ông mở rộng quyển sổ công tác, đặt xuống đất trước chân tôi.
-Em đặt chân vào đây.
Tôi hơi hoảng, lúng túng không biết làm thế nào. Ông nhấc bàn chân bẩn thỉu của tôi đặt lên cuốn sổ giấy Mỹ trắng tinh rồi cầm bút vẽ theo hình bàn chân tôi. Ông quay về chỗ, ghi vào góc tờ giấy: “Xưởng Giày Da-đóng ngay một đôi dép thật tốt theo mẫu này. Ký tên: Đại tá ...” Ông bảo:
-Tự tay em đưa cái này đi.
Tôi đưa đi ngay.
Nhưng tôi chẳng bao giờ nhận được dép.
Xưởng Giày Da chẳng biết gửi cho ai đôi dép đã đóng xong vì trong tờ giấy chỉ có tên vị Đại tá Giám đốc mà ông đã chết vì tai nạn sau đó ít ngày.
Tôi chẳng biết hình thù đôi dép ra sao vậy mà nó vẫn nằm trong ký ức của mình để bây giờ kể lại.
Ai cũng thấy rằng, trong những ngày gian khổ đó, người tử tế, chuyện tử tế nhiều lắm, kể ra không hết. Khi người ta giàu lên, sung túc hơn, gặp gỡ nhiều hơn, tiệc tùng nhiều hơn, nhưng không vì thế mà tình người ấm áp, gắn bó hơn, trái lại, lạnh lùng hơn, vô cảm và toan tính hơn, chưa nói nham hiểm hơn, tàn nhẫn hơn.


  Số lượt xem: 1154
   
Các tin tức khác
   Thật láo toét!
   Angkor huyền bí-2
   Angkor huyền bí-1
   Australya -Trên từng cây số (tiếp theo}
   Australia - trên từng cây số

 
© Copyright 2008 by Kehe -Trang web gia dinh.
All rights reserved. Designed by Vietnam Datacommunication Company - VDC2.