Trang chủ
Quê hương đất nước
Dòng họ
Gia đình
Bè bạn
Văn học nghệ thuật
Góc thư giãn
Liên hệ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Đằn sau những thành công 4/6/18
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

CT Tất niên họ Phạm Tp.HCM 20/01/19
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Lại một cây cầu từ thiện được khánh thành
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

AsianCup 2019 - 3/2/2019
 

Số lượt truy cập
AmazingCounters.com

 
"Thời gian cong" của Lê Minh Dung
 

THỜI GIAN CONG CỦA LÊ MINH DUNG

Khi tôi được anh Lê Minh Dung tặng cho tập thơ thứ 2 của anh mới xuất bản năm 2011. Tôi cứ thắc mắc hoài sao anh Dung lại đặt cho tập thơ của mình một tựa đề như thế?! Đương nhiên anh ấy đã lấy tên một bài thơ tâm đắc nhất để làm tựa đề cho cả tập thơ đó cũng là lẽ thường tình. Tôi mở tập thơ ra thì bài “Thời gian cong” cũng là bài đầu tiên của tập thơ. Tôi đọc đi đọc lại không phải một đôi lần mà có đến năm sáu lần để tìm ra điều tác giả muốn gửi gắm đến độc giả.

Thời gia là một khái niệm phi vật chất. không mầu không mùi không có một kích thước cụ thể ta chỉ có thể cảm nhận mà thôi. Thế mà nhà thơ Đoàn Phú Tứ đã gắn cho thời gian có màu tím trong bài “Mầu thời gian” của ông. Còn Lê Minh Dung lại gắn cho thời gian có hình hài đàng hoàng đó là thời gian cong. Âu cũng là một sáng tạo chăng?!

Bài thơ chỉ có bốn khổ theo thể thơ tự do mỗi khổ lại cũng chỉ có bốn dòng. Lê Minh Dung cũng như bao người khác khi đã luống tuổi rồi thì mới đi tìm lại chính mình từ lúc thời gian uốn vào góc khuất – đó chính là bước ngoặt của cuộc đời. Và những gì hiện lên đó là những kỷ niệm vui buồn của cả một đời bươn trài nó hư hư thực thực bồng bềnh như mây trôi – khổ mở bài rất khéo.

Rồi khổ thứ hai anh đã gặp lại gì ? Gặp lại những ngày tháng mưu sinh nắng mưa vất vả, những đêm không trọn giấc mà Lê Minh Dung gọi là “đêm gầy”, đó là “những miền buốt dại” nó hình tượng hơn và gây được ấn tượng hơn. Và khi anh đi ngược thời gian về quá khứ thì anh bất chợt gặp lại cái thời “đầu trần chân đất” là một lẽ đương nhiên.

Những kỷ niệm đâu chỉ có thế, mà nó còn thành tầng thành vỉa với gam màu u ám như tro than. Trong đó cái nổi trội nhất của những năm tháng sống ở quê hương đó là những cánh đồng khi mới cầy vỡ xong phơi giữa nắng mưa “đằm đằm đất thở”. Những kỷ niệm ấy thành hành trang theo anh suốt cuộc đời. Và anh trở lại những kỷ niệm ấy giữa mênh mông trời đất lại thấy mình mắc nợ trước mỗi bước ngoặt cuộc đời. Có thể ở mỗi bước ngoặt ấy đáng ra còn phải làm được một cái gì đấy to tát hơn, mà rồi lại lỗi hẹn lại “mắc nợ” cuộc đời.

Câu kết lửng lơ để cho bạn đọc cùng cộng hưởng với những suy tư của tác giả.

Cả bài thơ cho ta thấy sự trăn trở đến tột cùng của tác giả, bài thơ cũng nói hộ được nhiều người cùng tâm trạng như nhà thơ. Cuộc đời thì thế nào cũng có vay, có trả, nhưng ai cũng cảm thấy còn “mắc nợ” rất nhiều!

Trong tập thơ còn có nhiều bài để lại cho tôi nhiều cảm xúc với những cung bậc khác nhau như: “Trăng non”, “Xứ Đoài mây trắng” hay “Em không về hóa đá thơ anh” v.v. …Đọc xong tập thơ ta thấy Lê Dung đã có tay nghề khá vững trong “Bếp núc” (Ý của nhà thơ Xuân Diệu”) văn chương. Thơ anh đồng đều mỗi bài đều gửi gắm một niềm tâm sự nhẹ nhàng mà vẫn có tính nhân văn sâu sắc.

Có một điều tôi muốn nói mà cứ phân vân không biết có nên nói ra không – Đó là trong thơ anh đã bắt đầu thấy có những kiểu dùng từ không còn dung dị nữa mà đã rơi vào một trào lưu của nhiều nhà thơ “đi tìm cái mới” dùng những từ “khác thường” cho có vẻ tân kỳ. Tôi e rằng tác dụng truyền cảm sẽ giảm đi. Một chút “gợn” nữa là hình như anh đã hơi “lạm dụng” kiểu phân đoạn cắt nhịp những câu sáu tám truyền thống để thành những câu bậc thang không cần thiết. Gây phản cảm cho độc giả nhất là lớp người đã lớn tuổi vẫn quen thưởng thức những câu lục bát truyền thống ngày xưa. Phải chăng tôi đã không theo kịp những thay đổi ấy không chỉ riêng Lê Minh Dung mà rất nhiều người khác cũng đang làm vậy. Phải chăng là “mốt”, là “thời thượng” mà tôi đã lạc hậu mất rồi!

Tp. HCM, 2/12/2011

;Pha Lê

Sau đây là mấy bài thơ tác giả tâm đắc

Thời gian cong

Tôi bắt đầu cuộc hành trình tìm lại mình

Từ lúc thời gian uốn vào góc khuất

Ảo ảnh đời hư hư thục thực

Gió tràn chân mây

 

Nắng - mưa và những đêm gầy

Thốc ngược miền buốt dại

Lầm lũi độc hành bất chợt tôi gặp lại

Thuở tôi xưa - chân đất đầu trần

 

Những vỉa tầng ký ức tro than

Những cánh đồng đằm đằm mùi đất thở

Tôi như người mắc nợ

Trước  chuỗi thời gian cong

 

Thiên hà trắng

Những ký tự vô hồn

Rơi vào mắt đêm

Trống rỗng …

Ngoài kia

Cây đang mùa trút lá

Thời gian lang thang

 

Có một ngôi sao mắc nợ ái ân

Lãng đãng trôi

Vô định

 

Ngôi sao mơ về một thiên hà trắng

Tình yêu hoang chồi

 

Đơn phương

Mặc ta ngơ ngác

cuộc tình

Em đừng

chuốc nắng

bắt

bình minh

say

 

Còn đây

chú nhớ  - quên này

Đem ra đốt giữa xanh mây – hóa vàng

 

Vườn chiều

nảy lộc đa đoan …

Đơn phương

ta lạc giữa hoang mơ mình

 

 



  Số lượt xem: 2471
   
Các tin tức khác
   CHÙM THƠ THỨ 22
   CHÙM THƠ THỨ 21
   CHÙM THƠ THỨ 20
   CHÙM THƠ THỨ 19
   CHÙM THƠ THỨ 18

 
© Copyright 2008 by Kehe -Trang web gia dinh.
All rights reserved. Designed by Vietnam Datacommunication Company - VDC2.